Đúng!
Anh sợ nhìn vào đôi mắt em
Nơi cất dấu nỗi buồn đang mưng mủ
Anh tránh sự tồi tệ của chính mình
Lóng ngóng, lơ ngơ bên bến bờ hạnh phúc.
Anh sợ trong đôi mắt em
nỗi đau mà anh mang đến
sẽ chẳng tàn phai khi anh đã lìa đời.
vâng,
anh không dám nhìn vào đôi mắt em.
Anh xin dừng lại - để em qua đi…qua đi…
nỗi đau này… xin ở lại cùng anh.
Sàigòn 29.10.2011
văn viết lộc

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét